Có là bao?

Có là bao một đời người?

Chết, ở 1 tuổi, hay ở 100 tuổi, vẫn là chết.

Nhưng có vẻ như cái chết của một con người đang ở lưng chừng cuộc đời nghe sao mà đáng tiếc, nghe sao mà hẫng quá… Chắc vì đã lỡ bước đi trên con đường này mà chưa đến được cái đích, hay vì bản thân của người nhìn vào cái chết bỗng thấy giật mình: Nếu là ta?.

Luôn có những nỗi sợ hãi khi nghe về một điều gì đó mất mát. Nhìn những người mù đã từng sáng mắt, tôi sợ hãi nghĩ đến một ngày tôi chẳng thể nhìn thấy ánh sáng của một ngày đến, hay những dòng chữ đen trên mặt giấy cũ kĩ của bất cứ cuốn sách nào nữa. Nhìn những người điếc, tôi sợ hãi cho một tương lai xấu khi nếu có một ngày tôi chẳng thể nghe được tiếng nói của mẹ, của người tôi yêu thương, và thật tệ khi không thể nghe bất kì một thứ âm thanh gì nữa, nhất là khi đã từng được nghe chúng…

Qúa nhiều cho chỉ một ít “mất mát”. Quá nhiều để chịu đựng. Quá nhiều để muốn sống.

Và cái chết đôi khi hoàn tất nhiệm vụ của nó, một nhiệm vụ “tích cực” mà nhiều người không nhìn thấy khi đối diện với cái chết của bất kì ai: Mang lại một chốn nghỉ cho ai đó đã chịu đừng quá nhiều.

Chúng ta luôn luyến tiếc, nhưng đồng thời lại luôn phung phí những gì chúng ta sẽ luyến tiếc. Tiền là một ví dụ, thời gian là một ví dụ lớn, và cuộc đời là một ví dụ vĩ đại.

Wanbi Tuấn Anh hẳn đã đấu tranh, đã chịu đựng quá nhiều, và cái chết đến để giải thoát anh.

Tôi thấy mình lơ lửng giữa những suy tưởng, tiếc nuối. Tôi tiếc cho anh vì cuộc sống mà anh đã từng có cũng đầy những hoa hồng, đã từng là mơ ước của nhiều người. Thế nên, với tôi, chính bản thân anh là người sợ hãi nhất, nuối tiếc nhất những gì mà anh từng có. Chính vì vậy, anh có thể tự hào vì mình là một chàng trai dũng cảm, một anh hùng, ít nhất là với chính mình. Tôi không chắc tôi đủ kiên cường để đối diện với sự thật rằng tôi sẽ chết-nhất là khi tôi đang có những thứ tuyệt vời theo cái nghĩa ở thế gian. Đúng, chưa chắc.

So với cái chết trẻ vì ma túy, cái chết của anh đáng giá hơn.

Anh đã từng là thần tượng của nhiều người, và giờ, ít nhất là ngay bây giờ trong khi niềm thương xót cho anh vẫn đong đầy, anh đã trở thành biểu tượng của họ.

Anh không phải thần tượng của tôi, cũng không phải là biểu tượng của tôi. Không. Nhưng, có lẽ khi nào đó đối diện với một sự mất mát lớn cho chính bản thân mình, tôi sẽ nhớ đến những gì mà “có lẽ” anh đã đối mặt. Lúc đó, tôi sẽ tự nhắc mình rằng:

Tận cùng là cái chết, vậy tại sao không sống ngày hôm nay?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s